Chưa biết sau khi thực hiện thu phí, chất lượng phục vụ sẽ tốt đến đâu, nhưng đã có rất nhiều ý kiến trái ngược về vấn đề này.Tâm lí …không muốn mất tiền
Chị L (giáo viên trường PTTH Chu Văn An-Hà Nội) cho biết, trường chị vừa chuyển sang trả lương vào tài khoản đầu năm nay, qua hệ thống thẻ của NH IncomBank.. Cũng mới làm quen với hình thức này, nhưng theo chị L thì rất bất tiện. Điểm rút tiền gần nhà chị nhất cũng phải cách đến 1,2km. Đi bộ thì xa, nhưng đi xe thì không có ai trông hộ lúc rút tiền cả. Hơn nữa, chị cũng chưa có thói quen chi trả bằng thẻ, càng ít khi thực hiện các giao dịch qua chuyển khoản nên cũng chẳng mặn mà lắm với tấm thẻ ATM. Tâm lý ngại rút tiền, ngại thực hiện giao dịch đã hình thành trong chị, cũng như các đồng nghiệp ở trường. Nay, khi nghe phong phanh chuyện thu phí, chị lại càng ngại.
Trước đây, cứ khoảng nửa tuần chị L lại rút khoảng vài trăm để chi tiêu. Nếu mức thu phí sắp tới là từ 1000đ-3000đ cho mỗi lần giao dịch thì mỗi tháng chị cũng mất mấy chục riêng cho việc rút tiền. Đồng lương giáo viên ít ỏi nên số tiền đó cũng đã là đáng quan tâm đối với chị L. Đang được hưởng những dịch vụ miễn phí, nay lại phải trả thêm một khoản, chị L không khỏi cảm thấy bực mình. Cuối cùng chị quyết định sẽ chỉ rút tiền một tháng một lần, rồi tiêu dùng dần giống như ngày xưa khi chưa có thẻ! Thẻ thì tiện, nhỏ gọn thật đấy, nhưng nếu mất tiền để sử dụng thì chị thà bỏ tiền vào ví tiêu dần còn hơn, tâm lý phụ nữ mà, chị cũng lo ngại vì những khoản phí mà chị không kiểm soát được.
Do quy định của nhà nước, nên tỉ lệ người sử dụng ATM để nhận lương qua tài khoản đang rất lớn, đối tượng này chủ yếu là công nhân ở các khu công nghiệp, khu chế xuất, cán bộ hưu trí… Với mức lương trên dưới 1 triệu đồng, thậm chí có người chỉ có dăm ba trăm nghìn, mà thu phí mỗi lần giao dịch cũng đã là thiệt thòi cho họ, chứ đừng nói đến việc thu phí thường niên.
Đối với nhiều công nhân, người về hưu cứ mỗi tháng chỉ sử dụng thẻ giao dịch 1 lần trên máy ATM, thì mức phí 5.000 đồng/tháng là cao, khi mà đồng lương của họ nhiều khi cũng chỉ có dăm ba trăm nghìn/tháng.
Vậy thiết nghĩ, liệu có nên “cào bằng” tất cả các đối tượng sử dụng thẻ ATM hay không? Liệu ngân hàng có cần thiết phải thu những khoản tiền này để bù đắp chi phí, khi mà lương của nhân viên ngân hàng thuộc vào hàng cao trong xã hội, khi mà có những ngân hàng thưởng tết cho nhân viên lên tới 150 triệu, trong khi với những người dân bình thường, mấy nghìn, mấy chục với họ đã là một điều đáng nói
Cái tôi cần là chất lượng
Khác với chị L, chị N đã từng làm việc ở một ngân hàng thương mại, nên chị hiểu rất rõ nguyên nhân của việc thu phí. Chi phí cho hệ thống rút thẻ, chi phí làm thẻ, và chi phí duy trì các dịch vụ là rất lớn. Vì vậy, việc thu phí ko sớm thì muộn cũng nên làm, hơn nữa việc này đã được thực hiên từ lâu ở các nước phát triển. Nhưng theo chị, thu phí như thế nào cho hợp lí và ngân hàng liệu có phục vụ xứng đáng với những khoản phí đã thu. Chị N rất bức khi mấy lần đi rút tiền của ngân hang Agribank, thẻ bị nuốt, hoặc máy ko nhả tiền. Chị nói: “ phí dịch vụ đối với tôi không quan trọng, nhưng cái tôi cần là chất lượng liệu sẽ thật sự tốt hay không?”
Hiện nay, trung bình có khoảng hơn 5.000 máy ATM, máy được giao dịch nhiều nhất một ngày có khi lên tới 200 giao dịch/máy, ít thì cũng khoảng 50-70 giao dịch.
Như vậy, trung bình một ngày sẽ có tới 500.000 giao dịch, đem nhân với mức phí tối thiểu nhất là 1.000 đồng/lần giao dịch, thì mỗi tháng, ngoài việc lãi lớn vì huy động vốn qua kênh ATM với mức lãi suất chỉ có 0,2%/năm, hệ thống thẻ còn đem về cho NH mấy chục tỷ đồng tiền mặt.
Thu được số tiền lớn như vậy, không biết các ngân hàng có cải thiện được chất lượng dịch vụ như đã nói hay không?
Tâm lí của chị em phụ nữ là không muốn mất tiền, nhưng nếu đã mất thì họ phải được hưởng một dịch vụ xứng đáng. Các ngân hàng nên xem xét mức thu phí cho hợp lí cho tất cả các đối tượng sử dụng, và phải phục vụ khác hàng một cách tốt nhất, nhất là chị em phụ nữ, đối tượng có trách nhiệm chi tiêu chính trong gia đình.
Quỳnh Lan